Nghị lực và ước mơ của cô gái khuyết tật

Không đầu hàng số phận, Nguyễn Thị Lệ Hằng đã nỗ lực để vươn lên trong cuộc sống, Hằng tự tìm tòi, học hỏi để có thể tạo ra những bức  như ý, thế nhưng việc tiêu thụ sản phẩm lại đang là vấn đề khó khăn đối với  này.

Số phận thiệt thòi

Không may mắn như bao người khác, Nguyễn Thị Lệ Hằng (SN 1987), ở tổ dân phố Truyền Thống, thị trấn nông trường Việt Trung, huyện Bố Trạch (Quảng Bình) khi sinh ra đã mang trong mình nhiều khuyết tật.

Từ khi chào đời, Hằng đã bị chứng bại não, tứ chi co rút, teo tóp. Từ nhỏ đến lớn Hằng không thể đứng mà chỉ có thể bò lết để di chuyển một quãng ngắn và cũng không thể cầm nắm bằng tay, mọi hoạt động hằng ngày đều phải có ba mẹ giúp đỡ.

Nguyễn Thị Lệ Hằng dùng chân, tỉ mỉ đính những viên đá nhỏ lên bức tranh

Tâm sự với chúng tôi bà Bùi Thị Thu Hà (SN 1959) mẹ của Lệ Hằng cho biết: “Hằng sinh ra với bao kỳ vọng, mong ước của ba mẹ, ai ngờ nó không may lại bị .

Vợ chồng tui cũng đã cố gắng chạy chữa khắp nơi nhưng cháu cũng chỉ ngồi dậy chứ không thể đi lại. Nhiều khi nhìn con như rứa cũng thương và xót xa lắm”.

Mặc dù bị khuyết tật nhưng  của cô gái Nguyễn Thị Lệ Hằng lại vô cùng lớn. Không đầu hàng số phận, ngay từ nhỏ, trong tâm thức Hằng đã luôn khao khát vươn lên, luôn nỗ lực để một ngày có thể đứng bằng đôi chân của mình, thoát ly khỏi chiếc giường bó hẹp.

Căn nhà xập xệ của gia đình Hằng ở thị trấn nông trường Việt Trung

Dù tay, chân teo tóp nhưng Hằng luôn cố gắng để vận động, tay không thể cầm nắm, chị chuyển sang tập bằng chân. Không được đến trường, Hằng lại tự học ở nhà nhờ hai người em và người mẹ của mình. Nhờ những nỗ lực đó nên dù chưa một lần biết đến cánh của lớp học nhưng chị vẫn đọc và viết chữ thành thạo. Có thể dùng chân để viết chữ hay các sinh hoạt cá nhân khác.

Thương mẹ vất vả, suy nghĩ sống sao để không trở thành gánh nặng cho gia đình đã thôi thúc Hằng phải tìm một việc phù hợp để kiếm ra tiền đỡ đần ba mẹ, tạo niềm vui cho chính bản thân.

Hằng đã nhiều lần xin đi học các lớp đào tạo nghề cho  như làm mây tre đan, làm tăm…, thế nhưng vì không thể tự mình làm hết được các sinh hoạt cá nhân nên đành gác bỏ lại những ý định đó.

Ước mơ và khao khát vươn lên của cô gái khuyết tật

Vào đầu cuối năm 2016, nhờ chiếc điện thoại mà ba mẹ mua tặng, Hằng đã lên mạng xã hội, internet mày mò, tìm kiếm việc làm cho bản thân và phát hiện việc làm tranh đính đá khá phù hợp.

Nhờ số tiền dành dụm được từ nguồn hỗ trợ khuyết tật, Hằng đã đặt mua phôi tranh, đá đính và các dụng cụ làm tranh đính đá về nhà để tập làm.

Tay không thể cử động nên việc đính đá vào bức tranh Hằng đều làm bằng chân. Cũng vì thế mà thời gian hoàn thiện một bức tranh đối với chị phải gấp đôi thời gian so với người bình thường.

Nhiều lúc chân sưng lên vì phải căng sức làm việc trong thời gian dài, thế nhưng với sự quyết tâm của mình, Hằng đã vượt qua tất cả để có được những bức tranh mình mong muốn.

Hằng luôn mong muốn có thể dùng chút sức lực nhỏ bé của mình để kiếm tiền, giúp đỡ cho mẹ của mình

“Thấy nó đặt mua tranh về làm tui cũng động viện, suy nghĩ của tui lúc đó chỉ là cho con làm để thỏa niềm vui, quên đi buồn chán trong cuộc sống chứ đâu nghĩ nó làm được và đẹp đến như thế.

Tranh đính đá đến người bình thường làm còn mất thời gian và khó bởi cần sự tỷ mỉ, trong khi nó lại làm bằng chân. Cũng vui là Hằng tự tạo ra sản phẩm và còn bán kiếm tiền được nữa”, bà Hà chia sẻ.

Ngày đầu mới tập làm tranh đính đá, Hằng còn mắc nhiều lỗi, thành phẩm chưa được đẹp, nhưng sự quyết tâm và nỗ lực đã khiến tay nghề ngày càng được cải thiện, những tác phẩm tranh đính đá được thực hiện bằng chính đôi chân của Hằng ngày càng đẹp hơn.

Chia sẻ với PV Dân trí, Hằng vui mừng cho biết, từ khi tập làm tranh đến nay, chị đã hoàn thiện được tất cả 8 bức. Những bức tranh này được Hằng nhờ mẹ chụp lại rồi rao bán trên mạng xã hội để kiếm thêm thu nhập.

“Em tự làm rồi tự bán, một bức tranh em phải làm mất một tháng, có bức phải hai tháng mới xong. Làm được tranh, có người mua em mừng lắm”, Hằng tâm sự.

Một bức tranh đính đá được tạo nên từ chính đôi chân của cô gái khuyết tật Lệ Hằng

Mặc dù tự  để tạo được những bức tranh như ý, có thể tự kiếm tiền bằng sự lao động của bản thân. Thế nhưng những bức tranh của Hằng vẫn chưa thể có được thị trường tiêu thụ ổn định để cô gái khuyết tật này chuyên tâm vào công việc.

Thỉnh thoảng mới có người hỏi mua tranh nên Hằng dù làm được cũng chưa dám thực hiện sản phẩm vì không biết bán cho ai.

Nói về ước mơ của mình, Hằng chỉ mong bán được nhiều tranh hơn, có tổ chức, đơn vị nào đó có thể hỗ trợ để nhiều người hơn nữa biết đến những sản phầm đầy tâm huyết của cô gái khuyết tật.

Điều đó sẽ giúp việc tiêu thụ sản phẩm của Hằng được dễ hơn, đồng thời giúp Hằng có công việc thường xuyên, có nguồn thu nhập để bớt gánh nặng cho gia đình.

Lớp học miễn phí trên cao nguyên của cô giáo khuyết tật

Thương những đứa trẻ J’rai không có điều kiện học tập, cô  (Gia Lai) miệt mài đứng lớp trên đôi chân tật nguyền, co quắp.

Làng Chao Pông, xã Ia phang, huyện Chư Pưh (Gia Lai) nằm thoai thoải giữa những rẫy cà phê. Trong căn nhà nhỏ ở giữa làng, tiếng học bài ê a luôn râm ran không ngớt.

Bị khuyết tật từ nhỏ, bảy năm qua, cô giáo Rmah H’Blao (31 tuổi) mở lớp dạy miễn phí cho học sinh J’Rai. Đôi chân co quắp, dáng chênh vênh, H’Blao nhẫn nại đến từng bàn uốn nắn cho các em những con chữ, phép tính.

Rmah BBlao uốn nét chữ cho học sinh. Ảnh: Việt Hiến.

Rmah B’Blao uốn nét chữ cho học sinh.

Năm 3 tuổi, H’Blao trải qua một cơn sốt khiến cô bị teo cơ chân. Nhưng bằng một sự kiên cường nào đó, cô gái nhỏ không chịu nằm yên một chỗ. Hình ảnh cô con gái nhỏ tập tễnh bước đến giờ vẫn khiến ông Ksor Dek, cha cô bồi hồi.

Nhìn bạn bè đến trường, mắt con gái buồn vời vợi, người cha cõng con đến lớp gửi gắm cô giáo, chỉ mong con biết đọc biết viết. Suốt 12 năm sau đó, H’Blao tự đến trường. “Mình không thể làm rẫy được, chỉ có đi học mới tự nuôi sống bản thân”, H’Blao chia sẻ.

Cánh cửa tưởng chừng đã mở ra với H’Blao khi cô đỗ Cao đẳng Sư phạm Gia Lai. Chỉ còn một năm nữa là hoàn thành chương trình học, những trận đau ốm triền miên khiến cô đành bỏ ngang việc học. Ước mơ khép lại. “Mình buồn lắm, phấn đấu hơn chục năm trời rồi cuối cùng phải dở dang”, H’Blao tiếc nuối.

Về lại nhà, H’Blao hay nghĩ ngợi xa xăm. Trong không gian vắng vẻ của ngôi làng mà người lớn cả ngày làm ruộng, đi rẫy, hình ảnh những đứa trẻ hay nô đùa trước hiên nhà như một đốm lửa khiến cô thấy ấm áp.

Bọn nhỏ đen nhẻm, ngoài lúc đùa nghịch thường lấy sách vở ê a hay viết xuống khoảnh sân những chữ không tròn trịa. H’Blao gặp lại tuổi thơ của mình. Cô chỉ bài cho những em trong dòng họ, động viên các em chăm học.

Những đứa trẻ trong làng rủ nhau đến ngày một đông. H’Blao đánh bạo xin cha xây thêm một phòng kiên cố, vừa tiếp khách vừa dễ quán xuyến đám nhỏ. Ông Ksor Dek lúc ấy cũng chỉ có ít tiền để dành cho gia đình, nhưng nghe con gái nói vậy liền vay mượn xây phòng.

Lớp học của cô giáo Rmah  HBlao. Ảnh: Việt Hiến.

Lớp học của cô giáo Rmah H’Blao. Ảnh: Việt Hiến.

Một tháng sau, một phòng học kiên cố được xây lên với “tổng kinh phí” 40 triệu đồng. “Mái trường” của cô giáo H’Blao từ đó trở thành ngôi nhà thứ hai của những đứa trẻ J’Rai ở miền quê này.

Uớc mơ được viết tiếp

Lớp học của H’Bao thường có khoảng 50 em tiểu học. Cứ đến hè, số lượng học sinh lại tăng lên đến 70. Tiếng lành đồn xa, không chỉ những em gần nhà mà các làng lân cận cũng tìm đến. Thời gian biểu của cô gái luôn “kín lịch” với hai lớp buổi sáng và buổi chiều. “Em nào học ở trường buổi sáng thì đến đây học buổi chiều và ngược lại”, H’Blao chia sẻ.

Cô giáo trải lòng, làng Chao Pông còn nghèo, cha mẹ các em quanh năm bám mặt vào nương rẫy, nhà lại đông con, việc học của các em chỉ là thứ yếu. “Đến miếng cơm, manh áo cũng còn thiếu thốn nên mình phải ân cần hơn”, H’Blao nói.

Ngồi giữa đám học trò nghịch ngợm lúc giữa giờ, cô giáo khoe lớp này có 19 em học sinh giỏi và tiên tiến. Con số ấy so với những nơi khác thì quá đỗi bình thường nhưng với cô là cả một niềm an ủi, vì nhiều em đến đây lực học chỉ trung bình.

Không chỉ dạy chữ, chiếc máy tính từ thời học cao đẳng của H’BLao trở thành “nhà hàng” nơi cô đem những món ăn tinh thần đến các em. Đó có thể là những bài hát hay, những câu chuyện đẹp mà cô giáo muốn kể lại để truyền cảm hứng.

Cô giáo BLao (áo trắng) đứng trên đôi chân co quắp cùng các học trò. Ảnh: Việt Hiến.

Cô giáo B’Lao (áo trắng) đứng trên đôi chân co quắp cùng các học trò. Ảnh: Việt Hiến.

Những khoản đóng góp tự nguyện của phụ huynh chỉ đủ để H’Blao duy trì lớp học, ngoài giờ dạy, cô giáo trẻ kiếm thu nhập bằng sở thích thêu tranh để có tiền trang trải cho cuộc sống.

Nhưng H’Blao chẳng bao giờ kể khổ với học trò, mà luôn muốn “mái trường” của mình là một nơi tương sáng. Trên những bức tường đã ố màu cũ kỹ, cô giáo nhờ người treo lên những quả bóng nhiều màu sắc.

“Học với cô H’Blao vui lắm”, Rmah H’Jin, học lớp 2 trường Tiểu học Đinh Tiên Hoàng, xã Ia Phang nói. Còn những phụ huynh trong làng thì rỉ tai nhau rằng, đám nhỏ đến đây không chỉ để biết cái chữ mà còn học được  của cô giáo H’Blao.