Ước mơ và sự vượt lên của đời tôi

Thông Tin tác giả Họ Tên: Lê Thái Bình Ngày sinh: 29/8/1988 Địa chỉ: Xóm Thượng Xuân – Xã Kỳ Tân-huyện Kỳ Anh – Hà Tĩnh, Điện thoại 0989.68.69.13, Học viên Lớp Tin học văn phòng (khóa 5) Trung tâm Dạy nghề, giới thiệu, GQVL cho người tàn tật tỉnh Hà Tĩnh. Tác phẩm đạt giải nhất toàn quốc cuộc thi viết do Bộ Lao động – TBXH tổ chức

Em Lê Thái Bình – Tác giả bài viết

Trước tiên tôi có mấy dòng tâm sự muốn gửi tới độc giả. Cuộc đời con người cũng giống như một bài luận văn. Một bài văn hoàn chỉnh gồm có ba phần, có phần mở bài, phần thân bài và phần kết luận. Có những người viết mở bài rất hay nhưng đến thân bài họ lại suy nghĩ không biết viết thế nào. Cũng có những người viết cả ba phần rất hoàn hảo nhưng họ lại không tìm thấy chủ đề cho bài viết. Cuộc đời con người cũng vậy, có người sinh ra hoàn hảo nhưng đi được nữa chặng đường họ gặp khó khăn và không muốn bước tiếp. Cũng có những người đi gần hết đời, họ lại không biết mục đích sống của mình và họ muốn quay lại. Còn có những người sinh ra không hoàn hảo nhưng họ biết cách tìm đường để đi hết cuộc đời của mình. Vì thế trên đời này không có thứ gì gọi là hoàn hảo. Nhưng dù thế nào đi nữa thì mỗi người cũng phải viết hết bài luận văn cuộc đời mình. Cuộc đời tôi là bài luận văn có mở bài không hoàn hảo, nhưng tôi luôn cố gắng, nổ lực hết mình để viết hết bài luận văn cho cuộc đời tôi…

Mặc dù tôi là một chàng trai khuyết tật ở vùng núi xa xôi nhưng chưa bao giờ tôi ngừng ước mơ, và tin vào ngày mai tươi sáng cho cuộc đời mình. Vì ai cũng chỉ sống một lần sao phải lãng phí thời gian mình được sống. Tuổi thơ của tôi phải dựa vào chiếc xe ba bánh tự chế để đi lại, đến giờ tôi cũng không biết tôi đã vấp ngã bao nhiêu lần cùng chiếc xe trên những con đường làng nữa, mỗi lần vấp ngã tôi đều tự mình vín vào chiếc xe rồi đứng dậy đẩy xe đi tiếp. Đến 12 tuổi tôi mới buông tay ra khỏi chiếc xe ba bánh của mình, chập chững những bước đi dầu đời. 12 tuổi mới bở ngỡ bước vào trường tiểu học, bị bạn bè trêu chọc tôi mặc cảm về cơ thể không lành lặn, đã có lúc tôi nghỉ đến cái chết để kết thức cuộc đời mình. Nhưng khi tình cờ tôi được đọc một bài báo viết về hiệp sĩ Công nghệ thông tin Nguyễn Công Hùng người chỉ có một ngón tay nhưng anh có một nghị lực sống rất mãnh liệt. Chính bài báo đó giúp tôi có niềm tin vào cuộc sống,  tôi nghỉ rằng một người như anh Hùng có thể làm nên nhiều điều kỳ diệu,  mình còn may mắn hơn anh ấy thì mình cũng có thể làm được. Cứ suy nghỉ như thế tôi càng quyết tâm làm được cái gì đó để gia đình tự hào về mình, và tôi đã làm được điều kỳ diệu đó đã khiến gia đình phải tự hào về tôi. Bây giờ tôi ước làm được điều gì đó giúp quê hương tôi giàu đẹp hơn. Tôi tin với tình yêu thương vô bờ bên của mọi người dành cho tôi, tôi sẽ thực hiện được điều ước ấy, Và tôi còn tiến xa hơn nữa trên con đường chinh phục ước mơ. (Tôi đã dám ước mơ và thực hiện ước mơ của mình) và dù bạn ai cũng có quyền được ước mơ và thực hiện ước mơ của bạn. Hãy tự đứng lên đi tìm kiếm cơ hội để thực hiện ước mơ của mình đừng đợi chờ người khác đem cơ hội đến cho bạn. Hãy yêu chính bạn thân và yêu cuộc sống của bạn như tôi yêu bản thân mình và yêu cuộc sống của tôi…
Có người đã từng nói: “Ước mơ không phải là cái sẵn có, cái không thể có. Ước mơ giống như một con đường tiềm ẩn để người ta khai phá và vượt qua”. Khi sinh ra ai chẳng mong mình bình thường như bao người khác. Tôi cũng vậy. Thế mà ước mơ đó lại là ước mơ quá xa vời đối với tôi. Sinh ra tôi đã không may mắn như bao đứa trẻ khác bởi tôi là người khuyết tật. Không thể đứng vững như bao bạn bè cùng trang lứa, tay chân tôi không được bình thường, lời nói của tôi thì “méo mó” mọi người không nghe rõ. Nhưng tôi khao khát được đến trường như bao người khác, tôi phải xin gia đình mãi mới được đi học, mà đi học cùng với những đứa em ít tuổi hơn mình.Với tay chân của mình tôi không thể ngồi gọn vào bàn. Một mình tôi với một góc trong lớp học. Tôi chỉ là người được cho đi đến lớp học để biết cái chữ thôi chứ viết chẳng viết được,đọc cũng chẳng ra tiếng. Vì sức khoẻ tôi quá yếu tôi đành ngừng việc học của mình lại khi chưa hết lớp 7.

Thấy tôi không bình thường là chúng bạn cứ trêu không thương tiếc và không một chút suy nghĩ. Mỗi lần tôi đi hay tôi nói cái gì thì tôi được xem như là trò cười. Có đứa còn bắt chước cả cách đi, bóp miệng để nói giống giọng của tôi, trước sự ủng hộ của chúng bạn. Tất cảnhững điều đó cũng không làm tôi đau khổ bằng khi đứa em trai của tôi ra đời lại bị dị tật giống tôi. Gia đình tôi lại một nữa phải chịu thêm một cơn đau dằn vặt khi đứa em trai mới lọt lòng đã mang di chứng tật nguyền. Tôi nhìn thấy nỗi buồn, sự lo lắng trong mắt cha và nỗi u sầu trong lòng mẹ. Nhiều đêm vắng lặng tôi nghe tiếng ru em pha lẫn tiếng khóc của mẹ. Có nỗi đau nào hơn khi cha mẹ tôi là những người bình thường, không có dị tật gì. Thì tại sao khi sinh ra những đứa con lại phải chịu cảnh tật nguyền. Tiền trong nhà lần lượt đội nón ra đi cho những lần chữa bệnh cho tôi và em tôi. Nhà nghèo lại càng nghèo thêm, chỉ để đổi lấy được câu kết luận phũ phàng “di chứng chất độc da cam”. Niềm hi vọng bị dập tắt, cha mẹ tôi phải chấp nhận sự thật đắng cay ấy. Dù cha tôi không đi bộ đội nhưng ông nội tôi đã đi và nhiễm cái chất độc đó. Người ta bảo “nhìn nét mặt tôi đẹp lắm, nếu tôi không bị tật nguyền thì đẹp trai, cao to không khác gì cha tôi”. Tôi cười như niềm an ủi, nhìn về tương lai của mình. Có lúc tôi từng ước mơ tôi là người bình thường để giúp đỡ được gánh nặng cho bố mẹ. Làm được cái gì đó để giúp cho đứa em trai của mình nhưng rồi thực tại lại kéo tôi về mờ mịt. 20 tuổi rồi tôi vẫn còn là kẻ ăn bám chẳng thể làm được gì cho bố mẹ vui. Một đứa trẻ cũng xem thường tôi vẫn kêu tôi là thằng, xưng ngang bằng “tau – mi” với tôi.Tôi phải làm gì đó để thay đổi đời mình đây. Đã có lúc tôi nghĩ đến cái chết. Vì tôi cũng không thích gì cuộc sống lầm lũi, sống trong mặc cảm này. Và đơn giản tôi nghĩ nếu tôi chết cha mẹ tôi sẽ bớt gánh nặng. Nhưng tôi vẫn là niềm an ủi cho bố mẹ vì tôi vẫn còn may mắn hơn em tôi. Khi em đã 15 tuổi rồi mà em tôi vẫn như một đứa trẻ 1 tuổi,không biết no đói là gì và vẫn phải bồng bế, vẫn giật lên từng cơn mỗi khi nghe tiếng động mạnh, dù đó là tiếng chó sủa. Người ta bảo “em bị động kinh” tôi cũng chỉ biết thế. Tôi thương mẹ đến thắt lòng. Chăm tôi rồi giờ đến em tôi. Đã hơn mười lăm năm và không biết đến bao giờ. Bà không được một lần nghỉ ngơi, lúc nào cũng như có con mọn. Đã thế lúc bấy giờ mọi chế độ cho di tryền chất độc da cam của thế hệ thứ 3 không được chấp nhận. Nên chúng tôi cũng không có quyền lợi gì.
Đời mẹ như gắn với số khổ vậy. Có lẽ giờ tôi cũng không hình dung ra nổi bao nhiêu lần bố mẹ tôi đưa anh em tôi đến bệnh viện.Cái nghề nông đã bao vất vả lại còn vướng phải hai đứa con tật nguyền, giọt nước mắt của thằng đàn ông trong tôi cử chảy trên niềm bất lực không làm được gì. Vẫn ước mơ đổi đời, ước mơ được học một cái nghề phù hợp với mình để tự nuôi sống bản thân. Rồi cuộc sống đã mỉn cười khi có người giới thiệu trung tâm dạy nghề cho người khuyết tật Hà Tĩnh. Đó cũng là cơ hội cho tôi, hay chính xác hơn đó chính là bước ngoặt của cuộc đời tôi. Ở đó tôi đã chọn nghề tin học, để học và theo đuổi nghề. Cùng là những con người chung cảnh ngộ có lẽ chúng tôi có sự đồng cảm hơn. Ai cũng có nỗi khổ, ai cũng có ước mơ, quyết tâm riêng của mình. Các bạn cũng hiểu với một người bình thường nếu ước mơ đó là một thì với một đứa trẻ tật nguyền như tôi là gấp mười vậy. Tôi đã cố gắng học, được sự dạy dỗ của các thấy cô trong trung tâm.Và có lẽ tôi có duyên với công nghệ thông tin nên tôi học rất nhanh. kết thúc khoá học tôi quyết định xin vào làm ở quán của người quen. Mặc cho bao ánh mắt dòm ngó, dị nghị nhìn tôi đi lại một cách lạ lẫm. Thế nhưng tôi vẫn quyết tâm với ước mơ của mình. Tôi phải xem người ta làm, học hỏi một chút kinh nghiệm về sữa chữa những lỗi của máy tính. Vì tôi đang cố gắng chịu khó để mở một cái quán nho nhỏ cho mình. Bởi chẳng ai muốn một người bị tật, nói năng không rõ như tôi vào làm việc cả. Khó khăn lại ập đến khi tôi quyết định mở quán “net” nơi quê nhà. Thật không dễ dàng gì về vốn và dị nghị của dân xung quanh, họ cứ nghĩ mở quán nét là xấu xa, là kéo bọn trẻ tiếp xúc với cái xấu. Đồng tình thì ít mà can ngăn thì nhiều ai ai cũng bàn lui. Cũng may nhờ sự quyết tâm và kiên trì của tôi và sự ủng hộ của bố mẹ mà tôi nghĩ con đường tôi chọn là đúng. Vì cuộc sống ngày càng phát triển, người ta dần dần cũng hiểu rằng internet còn phục vụ nhiều cái như xem tin tức, điểm thi,lấy tài liệu hay giải toán qua mạng…

Với vốn kiến thức tôi học được, tôi cũng sữa chữa được một số lỗi của máy tính.Ngoài ra tôi còn có sở thích viết báo, qua internet tôi có thể viết bài gửi các trang báo mạng, tôi còn cộng tác viên cho tạp chí đồng hành thanh niên khuyết tật Hà Nội. Công việc đó giúp tôi kiếm thêm thu nhập cho gia đình.Tôi cũng là một con người có trái tim biết yêu thương, nhưng ước mơ có một hạnh phúc cho mình có lẽ là quá cao xa vời, quá tầm tay với một người như tôi. Nhưng tôi đã yêu em, người con gái tôi gặp trong trường khuyết tật. Em không xinh đẹp về vẻ bề ngoài nhưng có tâm hồn sáng là người biết đồng cảm, sẻ chia mọi nỗi lòng của tôi. Khi công việc ổn định, tôi đã nói ý định là sẽ cưới em về làm vợ. Lúc đó mọi người không ai ủng hộ hay phản đối, mà chỉ im lặng rồi bảo tôi từ từ. Tôi hiểu hai chữ “từ từ” đó. Vì em cũng là người khuyết tật, cha mẹ, họ hàng lại sợ đó lại là gánh nặng cho cả nhà lại thêm một người tật nguyền. Tôi lại phải cố gắng làm việc và vạch ra kế hoạch là cưới em về cả 2 vợ chồng phải làm gì. Cuối cùng rồi bố mẹ cũng chấp thuận. Thế là một đam cưới giản dị của hai người khuyết tật được tổ chức. Đám cưới của tôi tổ chức không to nhưng cũng thành rầm rộ nhất làng. Bởi đây là lần đầu tiên trong làng có đám cưới của người khuyết tật. Nhiều người kéo đến xem. Chia vui cũng có, mà tò mò thì nhiều hơn. Nhìn tôi đi xiêu vẹo bên cô dâu lưng gù mà ai cũng rơi nước mắt. Mẹ khóc, các dì, các bác cũng rơm rớm nước mắt. Người đi xem cũng quyệt lau vội dòng nước mắt trước lời nói nghẹn ngào, xúc động của bố mẹ và họ hàng nhà gái. Đó là một đám cưới lịch sử của làng vì có nhiều nước mắt như vậy.
Tôi đã từng đọc ở đâu đó câu “Nơi nào có tình yêu thương, nơi ấy ắt sẽ có điều kỳ diệu”.Và tôi đã ước chúng tôi sẽ có thiên thần.dường như thượng đế đã nghe được điều ước của tôi.Đã đêm điều kỳ diệu đến với chúng tôi sau gần hai năm thiên thần của vợ chồng tôi đã chào đời với sự vui mừng của cả làng, các bác sĩ kết luận cháu bé hoàn toàn bình thường không bị tật gì.Đó là một phần thưởng quý giá nhất mà ông trời đã ban tặng cho vợ chồng tôi.Nhìn con gái tôi lớn lên từng ngày tôi như quên hết những chuyện quá khứ không vui trước kia. Giờ tôi có thể ngẩng cao đầu đi cùng bạn bè mà không phải mang tâm lý tự ti như trước nữa.
Khi có thời gian, tôi vẫn tiếp tục đam mê viết bài gửi báo.Tuy những bài viết của tôi chưa được nhiều, nhưng trong mỗi bài viết của tôi có những nổi niềm với mong muốn mọi người hiểu nổi lòng của những người không may mắn như tôi, đồng cảm hơn với chúng tôi…Tôi đã có một gia đình nhỏ hạnh phúc, vợ tôi thì bán hàng tạp hóa tại nhà, Còn tôi làm việc ở tiệm “Net”. Vợ chồng tôi mới bắt đầu bước đi trên còn đường đầy gian nan và thử thách,con đường ấy còn rất dài và nhiều khó khăn ở phía trước, nhưng tôi tin rằng với lòng ý chí quyết tâm của mình, chúng tôi sẽ vượt qua con đường ấy.
Nhận thấy ở quê tôi còn nhiều người khuyết tật đang khao khát ước mơ thể hiện mình như tôi trước kia, nhưng ở quê chương trình hay trung tâm dạy  cho người khuyết tật. Vì vẫn tôi có một điều ước, sẽ cải tạo tiệm “net”thành một trung tâm dạy nghề  tin học cho những người khuyết tật tại quê nhà, để họ có thể tự mình vươn lên số phận làm người có ích.

Có một nhà văn đã viết “Số phận nghiệt ngã không làm gục ngã được một con người, nếu như ta có ý chí và lòngquyết tâm thì sẽ vượt qua tất cả.”Chính vì thế cử thôi thúc tôi phải chiếc thắng số phận vượt lên để  làm người có ích cho gia đình và xã hội. Đừng bao giờ gục ngã Cho dù số phận có nghiệt ngã đến đâu bạn nhé.Hãy cứ ước mơ, và thức hiện ước mơ. Tôi tin rằng bạn sẽ chạm tới uớc mơ của bạn.

Tác giả bài viết: Lê Thái Bình

Nghệ sĩ Kim Cương xúc động trong ngày cưới 40 cặp khuyết tật

Tối 20-10, NSND Kim Cương cùng Hiệp hội Giáo dục nghề nghiệp TP HCM và các mạnh thường quân đã tổ chức thành công lễ cưới tập thể cho 40 đôi cô dâu, chú rể khuyết tật, có hoàn cảnh khó khăn.

Lễ cưới diễn ra trang trọng, ấm áp và xúc động tại Trung tâm Hội nghị tiệc cưới Him Lam Palace.
1                                                                                                Các cô dâu chú rể chuẩn bị cắt bánh kem trong ngày nhớ nhất cuộc đời.

2                                                                                                                                  Cặp đôi này rạng ngời trong ngày cưới.

 

3                                                               NSND Kim Cương và ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng nói lời chúc mừng hạnh phúc các cặp đôi trong ngày cưới ý nghĩa này.
Để thực hiện chương trình “Thắp sáng yêu thương – Vẹn tròn hạnh phúc” với lễ cưới tập thể này, NSND Kim Cương và các cộng sự chuẩn bị hơn ba tháng. Bà tâm sự: “Nhiều thập niên qua, tôi gắn bó với các em khuyết tật, chia sẻ với hoàn cảnh các em thông qua những cuộc vận động quà, lương thực, thực phẩm, quần áo, và cả việc dạy nghề để các em có thể tự lực hoàn nhập vào đời sống cộng đồng. Duy nhất có một việc tôi chưa làm được, đó là quan tâm đến hạnh phúc của các em. Bởi ai trong chúng ta cũng đều mong có được hạnh phúc, mong một ngày được mặc áo cưới”.

4
Nghệ sĩ Kim Cương cho biết ý tưởng tổ chức đám cưới tập thể xuất phát từ câu chuyện kể của Kim Tuyến – người đồng hành với bà trong nhiều hoạt động từ thiện, chủ sở hữu một cửa tiệm cho thuê áo cưới. Theo đó, hằng ngày thường bắt gặp một thanh niên khuyết tật bán vé số nhìn chằm chằm vào những chiếc áo cưới mỗi khi đi ngang qua tiệm. Khi được hỏi, thanh niên này tâm sự có vợ cùng cảnh ngộ, cả 2 mơ một ngày được mặc áo cưới nhưng “chắc cả đời cũng không thực hiện được”.

Nghe câu chuyện này, bà nghĩ sao không tổ chức đám cưới tập thể cho những cặp đôi này? Nghĩ là làm, bà tập hợp chị em trong nhóm, phân mỗi người một việc. Thông qua Sở Lao động – Thương binh và Xã hội TP HCM, nhóm của bà tìm những cặp đôi khó khăn để tổ chức đám cưới cho họ. Sau khi lo mặt bằng, cả nhóm vận động nhà tài trợ mua 40 cặp nhẫn cưới, mời thân nhân, bạn bè của họ đến dự…

 

5                                                                                                   NSND Kim Cương trao nhẫn cưới cho các cặp cô dâu, chú rể khuyết tật

 
6                         NSND Kim Cương cảm ơn các mạnh thường quân, các nhà hảo tâm đã đồng hành cùng bà trong việc tổ chức đám cưới tập thể cho người khuyết tật
NSND Kim Cương cảm ơn các mạnh thường quân, các nhà hảo tâm đã đồng hành cùng bà trong việc tổ chức đám cưới tập thể cho người khuyết tật
40 cặp khuyết tật có hoàn cảnh rất khó khăn, năm cặp đã từng được nuôi dạy và học nghề tại Trung tâm Nuôi dưỡng và dạy nghề người khuyết tật TP HCM. “Chúng tôi tật nguyền thế này, không dám mong có được một đám cưới như người ta. Đêm nay thật nhiều cảm xúc trong tôi, cảm ơn cô Kim Cương và các mạnh thường quân, đã tổ chức một đám cưới đặc biệt thế này cho chúng tôi” – chú rể Văn Mạnh và cô dâu Thu Lịch xúc động nói.

7                                                                                                                                Cả gia đình hạnh phúc rạng ngời
Tham dự tiệc cưới còn có nhiều nghệ sĩ: Thanh Bạch, Minh Béo, Đàm Vĩnh Hưng, Cao Mỹ Kim, Bạch Công Khanh…Ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng đến hát không nhận thù lao. MC Thanh Bạch đến dẫn chương trình tiệc cưới còn tặng thêm 40 phần quà cho cô dâu, chú rể.

8                                                                                 NSND Kim Cương đưa các cặp đôi vào vị trí chuẩn bị tiến hành nghi lễ trao nhẫn cưới

Tấm lòng thiện nguyện của cô Xinh – nữ giáo viên khuyết tật

Hơn 25 năm gieo chữ nơi xóm nghèo, cô Xinh vẫn ngại ngùng khi được gọi là cô giáo, bởi cô không có chứng chỉ sư phạm.
Trong khu dân cư ven biển Xuân Thiều (phường Hòa Hiệp Nam, quận Liên Chiểu, TP. Đà Nẵng), đa số mọi người đều biết đến lớp học “đặc biệt” của cô Huỳnh Thị Xinh (sinh năm 1966), người đã có hơn 25 năm “gieo chữ” cho những đứa trẻ xóm nghèo.

Tuổi thơ ham học và ước mơ dở dang

Sinh ra trong chiến tranh, ngay từ thuở lọt lòng, cô bé Huỳnh Thị Xinh không may mang phải di chứng chất độc màu da cam từ người cha tham gia kháng chiến.

Tuổi thơ cô lớn lên với đôi chân teo tóp, với đôi nạng gỗ đồng hành mỗi buổi đến trường. Mọi sinh hoạt khi ấy đều phải có người chăm nom.

Tấm lòng thiện nguyện của nữ giáo viên khuyết tật

51

Những học trò nhỏ của cô Xinh (Ảnh nhân vật cung cấp)

“Hồi nhỏ cô hay tự ti khi đi học, nhiều lúc lại mang cái mặc cảm tật nguyền từ nhà đến trường, nhưng nhờ sự động viên của gia đình và bạn bè mà mình trở nên tự tin hẳn lên”, cô Xinh bồi hồi kể lại.

Sống qua những năm tháng chiến tranh trong gia cảnh khốn khó và đôi chân tật nguyền, nhiều lúc cô nghĩ đến chuyện bỏ ngang con đường học hành.

Nhưng ước mơ trở thành một cô giáo từ ngày còn bé đã thôi thúc cô tiếp tục hành trình. Đến năm 1986, cô tốt nghiệp trường THPT Nguyễn Trãi với tấm bằng loại khá.

Những dự định tương lai mở ra trước mắt. Nhưng rồi mọi thứ trở nên dở dang khi cô biết hoàn cảnh mình không thể thi vào sư phạm.

Sức khỏe cô không cho phép, một gia đình đông con ở thời điểm đó lại không đủ điều kiện nuôi con học đại học. Ngậm ngùi khép lại ước mơ, cô gái tật nguyền trở về với vô vàn trăn trở trước ngưỡng cửa cuộc đời.

Tấm lòng thiện nguyện của nữ giáo viên khuyết tật

52

  “Cô không phải cô giáo đi dạy, không có chứng chỉ sư phạm. Cô chỉ hướng dẫn và giảng giải bài tập cho mấy đứa học trò học ở nhà thôi” (Ảnh: Đoàn Lê)

Gieo chữ nơi xóm nghèo

Đến thăm cô vào một buổi sáng, lúc này các em đã đi học trên trường và chỉ đến nhà cô vào chiều hoặc tối.

“Cô không phải cô giáo đi dạy, không có chứng chỉ sư phạm. Cô chỉ hướng dẫn và giảng giải bài tập cho mấy đứa học trò học ở nhà thôi”, cô Xinh khiêm tốn chia sẻ khi nghe người viết gọi mình là cô giáo.

Nhưng trong thâm tâm học trò và phụ huynh, cô vẫn là một cô giáo đúng nghĩa với sự tận tâm trong từng lời chỉ dạy.

Năm 1986, cô Xinh được một tổ chức từ thiện của những kiều bào tại Mỹ tài trợ xe lăn và suất học tin học và Anh văn toàn phần.

Có được chứng chỉ B ngoại ngữ và sử dụng máy tính thành thạo, lại có thêm phương tiện di chuyển, khát vọng trở thành cô giáo đứng lớp lại cháy bỏng trong người cô gái trẻ.

Rồi từ những lần hướng dẫn con cháu trong nhà học bài, làm bài, những lần chứng kiến lũ trẻ trong xóm học hành không được khả quan, cô bắt đầu có ý định mở một lớp học tình thương tại nhà.

Học trò của cô phần lớn là những đứa trẻ từ lớp 1 đến lớp 9, sinh ra trong những gia đình lao động nghèo, phụ huynh cũng không có điều kiện cho con đi học thêm. Kết quả là một lớp học đặc biệt ra đời vào năm 1989.

Tấm lòng thiện nguyện của nữ giáo viên khuyết tật

53

 

Những ngày đầu mở lớp, số học trò chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nhưng nhờ tiếng lành đồn xa, người ta bắt đầu biết đến “cô Bảy Xinh dạy giỏi, thương trẻ con” nhiều hơn.

Nhiều học trò có hoàn cảnh khó khăn được cô miễn học phí, số khác thì cô chỉ nhận 50% học phí. Một trong số đó là em Phạm Văn Phước (học sinh lớp 3), theo lời cô Xinh, em Phước mồ côi cả cha lẫn mẹ; sống với ông bà đều đã già yếu.

Cảm thương trước tình cảnh của cậu học trò nhỏ, cô Xinh không chỉ miễn toàn bộ học phí mà còn giúp em có được sách bút, tập vở… khi bước vào năm học mới.

Dần dần, học trò của cô ngày càng đông. Bây giờ, một lớp nhiều nhất là 15 em, ít nhất là 3 em. Trong những ngày hè, có lúc học trò của cô lên đến 100 em.

Vào dịp lễ tết hoặc ngày Nhà giáo Việt Nam, nhiều học trò đã thành đạt vẫn thường xuyên đến thăm cô, cùng nhau ôn lại kỷ niệm về một lớp học tình thương nơi xóm nghèo.

Gần 4 năm về trước, cơ thể tật nguyền của cô chịu thêm một lần đau đớn sau một tai nạn. Kể từ ngày đó, đôi chân của cô ngày càng yếu hơn. Nhưng tâm huyết, tình thương học trò và nghị lực vươn lên của cô vẫn vẹn nguyên như những ngày đầu.

Ít ai biết cô còn là một hội viên năng nổ của Hội người khuyết tật quận Liên Chiểu, thường xuyên tham gia các hoạt động xã hội.

Với cô Xinh, được sống, được mang cái chữ đến với những đứa trẻ xóm nghèo đã là hạnh phúc. Đó là thứ hạnh phúc được xây từ nghị lực sống và ước mơ vươn lên trong mỗi con người.

Theo Tiin

Cảm động hình ảnh cậu bé nhặt bóng cho em bé khuyết tật

“Cảm ơn cháu đã giúp con cô nhặt quả bóng rơi khi cháu thấy em không thể làm được việc này… Chỉ cần cứ là chính mình, cháu sẽ làm thế giới này trở nên tốt đẹp hơn”, người mẹ của em bé tật nguyền viết.
Chị Katie Myers đưa cậu con trai một tuổi tật nguyền của mình, Kaden, tới Trung tâm khoa học và thủy sinh Nam Florida (Mỹ) trong một ngày đẹp trời. Trong lúc đi thăm quan, chị đã vô cùng ngạc nhiên khi thấy một đứa trẻ đối xử với con mình như thể bé bình thường giống như bất cứ đứa trẻ nào khác.

Kaden phải ngồi trên xe lăn do căn bệnh teo cơ tủy sống, một “căn bệnh di truyền có thể gây yếu cơ và mất dần khả năng vận động”, theo tờ Metro UK. Nhưng điều đó không ngăn cậu bé kia làm những việc khiến Kaden cảm thấy thật đặc biệt, như đến bên em trò chuyện, nhặt bóng giúp em…

04d00f39-b812-4a4a-9191-28e547e70e69

Bức ảnh cậu bé nhặt bóng cho em nhỏ khuyết tật lay động lòng người

Bức ảnh chị Mayers chụp cậu bé nhặt giúp trái bóng cho đứa con tật nguyền của chị khiến nhiều người xúc động. Ảnh: Facebook.

Chị Mayers đã chụp một bức ảnh về tình bạn mới này và viết một ghi chú trên facebook.

“Gửi tới cậu bé tại bảo tàng khoa học! Cô không biết cháu là ai nhưng cảm ơn cháu vì sự kỳ diệu cháu mang tới. Cháu đã chơi cùng và để con trai cô tham gia với cháu. Cháu đã giúp con trai cô nhặt bóng rơi xuống sàn khi cháu thấy là em ấy không thể làm được việc này. Cháu đã không hỏi con trai cô bị làm sao hay tại sao bạn ấy không thể đi lại được, cháu chỉ nhìn em.

Kaden rất giống cháu, nó cũng rất tò mò và cực kỳ thông minh. Keden luôn muốn biết mọi thứ xảy ra như thế nào. Cảm ơn cháu đã giúp em ấy xoay chiếc cần con tàu đi khám phá đó bởi em quá yếu để tự mình làm điều đó. Cháu có lẽ sẽ không bao giờ biết điều này nhưng chỉ với việc cứ luôn là chính mình, cháu sẽ làm cho thế giới này tốt đẹp hơn”.

Hàng trăm ngàn người đã ấn nút “thích” bài viết này của người mẹ và một người – cũng phải sử dụng xe lăn, đã gửi một lời bình luận xúc động: “Thật là kỳ diệu khi có những đứa trẻ không hề thấy có khuyết thiếu gì ở những đứa trẻ khác. Hành động nhỏ đó của tình bạn mang đến cho những người như chúng tôi niềm hy vọng”.

Và hồi đáp của chị Myers với hàng nghìn người ủng hộ chị trên facebook cũng khiến mọi người càng thấy ấm lòng: “Nghe có vẻ sáo rỗng nhưng việc này làm tôi nghĩ về cách một người có thể thực sự thay đổi thế giới, và cách một người có khả năng châm ngòi cho những cuộc tranh luận làm thay đổi cách mọi người xung quanh nhìn nhận về những điều này”, theo HuffPost.

Đôi khi, hành động tử tế nhỏ nhất thực sự lại có ý nghĩa lớn nhất.

Theo Báo Đất Việt

Cảm phục cô quản thư viết chữ và thêu thùa bằng đôi chân khuyết tật

Được sự chia sẻ của mọi người xung quanh, từ việc muốn kết thúc cuộc đời, đến nay chị Huỳnh Thị Xậm (SN 1977, quê Hậu Giang) đã có thể tự mình làm các công việc từ quản thư đến vẽ tranh, thêu hoa, thậm chí dạy học.

Nhắc đến chị Xậm, những người biết đến chị sẽ không khỏi cảm phục trước nghị lực của một cô bé dị tật tứ chi, đôi tay co quắp, chân bước không vững trở thành một cô quản thư đầy vui tươi. Nói về ngày hôm nay, chị Xậm rưng rưng cảm ơn hết người này đến người khác, từ chính quyền địa phương ở quê nhà, đến các thầy cô mà hiện tại chị xem như những người cha, người mẹ của mình.

Trở về những năm tháng khó khăn, chị Xậm chia sẻ: “Nhà tôi có sáu anh chị em, nhưng chỉ mình tôi từ lúc lọt lòng mẹ đã khiếm khuyết. Lúc đó cả nhà thương lắm, luôn bao bọc, không cho tôi làm bất kỳ việc gì từ vệ sinh cá nhân, ăn uống… Đến khi tôi 14 tuổi, cha tôi mất, tôi mới nhận ra mình phải tự lo cho cuộc sống của mình vì người thân sẽ không bên cạnh, giúp đỡ mình mãi được”.

1                              Sinh ra với đôi tay co quắp, chỉ một chân vận động linh hoạt, chị Xậm trở thành một quản thư đầy nhiệt huyết với nghề.
Để chứng minh sự quyết tâm đó, Xậm hỏi các em cùng xóm rằng đi học là như thế nào? Khi những đứa trẻ ấy trả lời, ban đầu thầy viết giúp, thầy dạy cho đọc, khi đọc được thì mới qua viết. Nghe vậy Xậm thuyết phục mẹ cho mình đi học, và hứa là nếu không viết chữ được thì chỉ cần đọc được rồi nghỉ.

15 tuổi, được mẹ đồng ý, Xậm đăng ký vào lớp học phổ cập dưới ánh mắt ái ngại của thầy, sự xa lánh, sợ sệt của những đứa trẻ nhỏ tuổi hơn. Bằng sự ham học, với một chân có thể vận động linh hoạt 4 ngón, Xậm tập viết. Một tuần ròng rã “quẹt quẹt” những nét vô nghĩa, chân va xuống nền đất bật máu, nhưng Xậm quyết tâm không bỏ cuộc. Tập một tháng Xậm đã “quẹt” ra con chữ, hào hứng Xậm khoe hết người này đến người khác.

 

2                                                       Công việc của chị là quản lý sách, báo trong thư viện tại Trung tâm, dọn dẹp sách khi người đọc để lại trên bàn.
Có lúc chị đã nghĩ đến việc tự kết thúc đời mình, nhưng bằng chính sự tin tưởng của BGĐ Trung tâm dành cho chị, vượt qua tất cả chị tin rằng người thường làm được, chị cũng sẽ làm được.

Hiểu được nghị lực phi thường của Xậm, chính quyền địa phương đã đến nhà động viên, khuyên mẹ cho Xậm tiếp tục việc học, song song đó liên hệ với cô Nguyễn Thị Mẫn – Phó chủ tịch một hội bảo trợ người khuyết tật ở TP. HCM để nhờ cô giúp đỡ. Năm 27 tuổi, Xậm học xong lớp 12, chính cô Mẫn đã xuống tận nhà thuyết phục mẹ của Xậm đưa cô lên TP. HCM tiếp tục học nghề.

3                                          Được BGĐ giới thiệu cho học tin học, chị Xậm đã nghĩ ra cách kẹp thanh gỗ vào 4 ngón chân để gõ bàn phím thuận tiện hơn,
Năm 2006, cô Mẫn cũng là người làm cầu nối cho chị Xậm đến với Trung tâm Dạy nghề cho người khuyết tật và trẻ mồ côi TP. HCM (gọi tắt là Trung tâm, xã Xuân Thới Thượng, huyện Hóc Môn). “Vừa nhìn thấy Xậm, chúng tôi rất e dè, nhưng khi biết Xậm đã học xong lớp 12, tôi nghĩ ngay sẽ cho em học tin học, vì chỉ có nghề này thích hợp với em. Ấy thế mà hiện tại, Xậm còn học vẽ, học thêu, và làm quản thư lành nghề tại trung tâm”, cô Đinh Thị Hỏi (Giám đốc Trung tâm) không khỏi tự hào.

Nghe cô nói vậy, chị Xậm cười hiền cho biết: “Lúc học xong tin học ở đây, khi bạn bè được xe đưa rước đi học, là lúc tôi về phòng xếp đồ chuẩn bị… về quê, vì tôi nghĩ không có việc gì thích hợp với mình. Xếp đồ xong tôi đi chia tay bạn bè, thầy cô thì cô Hỏi gọi lại nói rằng con không đi đâu hết, con đi thì công việc quản lý thư viện ở đây để cho ai”. Chị Xậm chỉ nhìn cô giám đốc trung tâm cười buồn vì nghĩ, cả việc cá nhân mình còn làm không được, huống chi làm quản thư. Ấy thế mà cô Hỏi giao cho chị làm thật.

Dưới sự hướng dẫn của các cô, chị Xậm không những làm được, mà còn làm quản thư gần 10 năm nay, quản lý cả việc nhập sổ sách, số lượng đọc, số sách được mượn hàng tháng, và được trung tâm trả lương để gửi về quê cho mẹ.

4                                                                          Bên cạnh đó chị Xậm còn được học thêu tranh, vẽ tranh và dạy chữ cho các em nhỏ hơn mình.
Từ công việc quản thư, chị đã lấy lại lòng tin rằng mình cũng sống có ích, cũng làm được việc, dần dần cô Hỏi giới thiệu cho chị học vẽ, học thêu, dạy học… Từ khái niệm không thể, dần trở thành có thể, chị Xậm tự tin hơn hẳn. Những giọt nước mắt bất lực ngày nào được thay thế bằng những nụ cười quả quyết: “Xậm có thể làm, chỉ là người ta làm vài ngày, mình làm một tháng, nhưng Xậm làm được. Có những việc khó quá mình dùng chân không nổi, thì mình dùng miệng, lúc tức quá bỏ ngang… một ngày rồi ngày mai tôi lại tiếp tục, cứ thế tôi làm bằng hết”.

5                                                                                               Xậm ngồi viết những lời thân thương để dành tặng cho các đoàn học sinh.
Nhiều trường học trong nội thành biết đến chị Xậm, đã đưa học sinh đến giao lưu với chị. Cảm phục trước nghị lực phi thường của chị, nhiều em còn muốn xin chữ chị về làm kỷ niệm. Nên những lúc rảnh rỗi, chị Xậm ngồi viết những lời thân thương để dành tặng cho các đoàn học sinh.

Ngoài công việc của nhân viên thư viện, 18h hằng ngày, chị Xậm còn tình nguyện dạy chữ cho trẻ khuyết tật tại Trung tâm. Có khi 5 em, có khi 7 em, có lúc hơn 10 em trong lớp học chương trình từ lớp 1 đến lớp 4 của chị.

Mặc dù không có nghiệp vụ sư phạm nhưng chị luôn cố gắng dạy để các em biết đọc, biết viết. Các em khuyết tật chân tay còn đỡ, dạy các em bị câm điếc rất vất vả hơn. Chị phải học các ký hiệu nói chuyện với người câm, điếc; có khi dạy đi dạy lại cả tuần chỉ mỗi một chữ, nhưng chưa bao giờ chị bỏ cuộc.

6                                                Ước mơ lớn nhất của chị Xậm, đó là có thật nhiều sách để những em mồ côi, khuyết tật tại Trung tâm có thêm kiến thức.
Khi mọi công việc đã được làm xong, chị Xậm lấy tranh ra thêu, lấy cọ ra vẽ, hiện tại chị đang học ở lớp vẽ tranh sơn dầu. Số tranh chị vẽ được trung tâm gửi đi bán, có tiền chị lại được mua sơn, mua dụng cụ tiếp tục học.

Cứ thế, cô gái bé nhỏ ngày nào giờ đã mang một hoài bão lớn, đó là sẽ cố gắng làm việc để có thể dành dụm, cùng các cô tại đây xây dựng Trung tâm ngày càng tiện nghi hơn, nuôi dạy các em tốt hơn. Đó cũng là cách chị muốn trả ơn cho những người đã từng giúp đỡ chị.
Có được ngày hôm nay, chị Xậm luôn biết ơn những người đã giúp đỡ mình, nhất là các cô trong Trung tâm, người luôn tin tưởng, trao cho chị niềm tin vào cuộc sống.

Nói về ước mơ của mình, chị Xậm chỉ ước có được sức khỏe, làm hết sức mình để trả ơn cho trung tâm, ước cho mẹ ở quê, cũng như những người cha, người mẹ đã từng giúp đỡ Xậm có được thật nhiều niềm vui và sức khỏe để Xậm được trả hiếu.

Chị cười hiền: “Nếu cho Xậm tham lam một chút, Xậm ước được tặng nhiều sách dạy nghề như sách tin học, sách dạy vẽ, dạy thêu,… và những cuốn sách nuôi dưỡng tâm hồn như sách dạy làm người, hạt giống tâm hồn… để nguồn sách tại thư viện được đa dạng. Đọc được nhiều sách như vậy, các em ở đây sẽ bớt mặc cảm hơn, tự tin hơn trong cuộc sống”.

Theo Trí thức trẻ

Chuyện tình cổ tích của cô gái trẻ và người đàn ông bại liệt

Dù ngại ngần trước những lời xì xầm, đàm tiếu của mọi người, nhưng chị vẫn quyết tâm bên anh với ý nghĩ, nếu mình bỏ đi, thì sẽ không ai chăm sóc cho anh và người mẹ mù lòa.

Khi bạn trai bị tai nạn, lâm vào tình cảnh “bán thân bất toại”, chị tự nguyện chăm sóc. Chị vượt lên định kiến, viết nên một câu chuyện cổ tích giữa đời thường.

Ký ức kinh hoàng

Trưa, Đà Nẵng nắng gắt, chúng tôi tìm đến nhà anh Phạm Châu (SN 1990, phường Hòa Minh, quận Liên Chiểu). Anh nằm bất động trên giường, tỏ vẻ ái ngại khi có khách: “Tôi không cử động được. Chú chờ tí, vợ tôi đi giúp việc sắp về rồi đấy”.

Giọng yếu ớt, anh kể, mẹ anh bị mù bẩm sinh. Hơn 30 tuổi, bà “xin” một đứa con để nuôi, vui vầy khi về già. Anh là kết quả của cuộc xin – cho ấy. Hàng ngày, mẹ anh đến trung tâm massage dành cho người mù làm việc. Anh lớn lên trong cảnh bữa no, bữa đói. Điều khiến người mẹ lo lắng nhất, một ngày nào đó, đôi mắt của con cũng mù như mình. Nhưng, thật may mắn, điều ấy đã không xảy ra.

Tuổi đến trường, anh cũng được đi học. Ngày ấy, anh học giỏi, thường được thầy cô khen ngợi. Năm nào cũng có hai tờ giấy khen mang về tặng mẹ. Anh từng ao ước, lớn lên trở thành bác sỹ để chữa mắt cho mẹ. Chưa kịp chạm đến ước mơ thì năm lớp 9, không có tiền nộp học phí, anh đành gác nghiệp bút nghiên.

Nghỉ học hôm trước, hôm sau, anh Châu ra chợ gần nhà xin bốc vác, quét dọn kiếm tiền về giúp đỡ mẹ. Cuộc chiến cơm áo gạo tiền từ đó đeo đẳng, không có đủ thời gian để buồn cho số phận của mình. Lòng mừng rơn khi nhận được tiền công, mua con cá, miếng thịt về nấu cho mẹ ăn, đối với anh, nụ cười của mẹ là cả bầu trời hạnh phúc.

Anh Châu không còn nhớ mình đã trải qua bao nhiêu công việc. Cứ hễ ai thuê gì, hễ có tiền và không phạm pháp là làm. Công việc gần nhất và có lẽ là cuối cùng chính là phụ thợ hồ. Anh bảo, lúc ấy, nhờ sức khỏe tốt, anh làm, các nhà thầu thích lắm, trả lương cao hơn những người khác. Anh tạm thỏa mãn với niềm vui ấy.

Nhưng rồi, tai họa ập đến. Vào chiều 30/11/2010, anh ứng 200 nghìn đồng định về mua gạo nấu cơm cho mẹ thì bị tai nạn giao thông. Anh ngã sóng soài giữa đường. Tỉnh dậy, anh thấy mình đã nằm trong bệnh viện, toàn thân đau đớn, không cử động được. Anh mơ hồ nghĩ đến việc bị tàn phế. Nước mắt rơi, anh cầu xin bác sỹ giúp đỡ, chữa trị cho mình. Anh sợ, mình có mệnh hệ gì, người mẹ mù lòa làm sao sống?

Bác sỹ thông báo, anh bị đa chấn thương, giập tủy… chỉ có thể sống thêm vài tháng. Anh từng nghĩ đến cái chết. Nhưng, ngẫm lại tình cảm của mẹ, của người vợ hiện tại là chị Lê Thị Trang (SN 1985), anh tự hứa với lòng phải cố sống. Nhờ vào tình yêu thương, gần năm năm trôi qua, anh vẫn sống nhưng với tình trạng “bán thân bất toại”. Nhưng, như thế cũng là một kỳ tích.

124                                                                                                     Chị Trang đang chăm sóc cho chồng.

Vượt qua dư luận để sống

Cuộc trò chuyện giữa chúng tôi đang dở dang, thì chị Trang về. Gạt mồ hôi lấm tấm, chị cho biết, hôm nay, có người thuê dọn dẹp vệ sinh nhà cửa, nên để anh ở nhà một mình. Vừa nói, chị vừa dùng hết sức nâng anh dậy để thay đổi tư thế nằm.

Một lúc sau, chị mới ngồi xuống ghế, nhẹ nhàng trò chuyện, nhưng đôi mắt vẫn không ngừng nhìn về phía chồng. Chị là con gái lớn trong gia đình có bốn người con ở xã Đại Đồng (huyện Đại Lộc, tỉnh Quảng Nam). Khi tròn mười tuổi, cha bỏ đi, để lại đàn con nheo nhóc. Mẹ chị một mình làm lụng, nuôi đàn con khôn lớn. Trong ký ức, chị vẫn còn nhớ rõ, nhiều tuần liền, mỗi ngày chỉ ăn một bữa, nhưng cũng không được no bụng. Tuổi thơ, chị chỉ mong, có một ngày, cả nhà được ăn ba bữa thật no. “Bây giờ, nhớ lại, mới thấy giá trị, công sức của mẹ to lớn như thế nào”, chị nói.

Vừa tròn đôi tám, chị ra Đà Nẵng xin làm công nhân trong một công ty may. Cuối tháng, nhận lương, chỉ chừa một ít để chi tiêu cá nhân, còn lại gửi về quê giúp mẹ lo cho các em. Trong khoảng thời gian này, chị thuê trọ ở gần nhà anh Châu. Vào tháng 8/2010, anh chị bắt đầu chơi cùng một nhóm bạn.

“Thuở ấy, anh đen và già trước tuổi. Anh giả vờ sinh năm 1985, cũng chẳng ai nghi ngờ. Nhóm bạn gán ghép tôi và anh thành một cặp. Nhưng, cả hai chỉ xem nhau là bạn, không có tình ý gì”, chị kể.

Lúc biết tin anh bị tai nạn, chị về quê thăm gia đình. Ba hôm sau, chị được một người em cùng cha khác mẹ của anh Châu gọi điện thông báo sự việc. Chị bắt xe đến bệnh viện thăm. Lúc ấy, trên cơ thể anh vẫn bình thường, chỉ có một chút xây xát nhẹ ở mặt. Chị không thể ngờ, về sau, anh bị nặng, phải nằm liệt một chỗ.

Thấy cảnh mẹ anh Châu mù lòa, không thể chăm sóc cho con trai, nên chị Trang tình nguyện ở lại bệnh viện giúp đỡ. Lúc đầu, anh cũng ngại ngần, nhưng vì không còn cách nào khác nên đành chấp thuận. Khoảng thời gian này, do số tiền chữa trị quá lớn, mẹ anh Châu phải vay mượn khắp nơi. Đến căn nhà cũng phải thế chấp cho một người quen. Đến bây giờ, mỗi tháng, bà vẫn phải trả lãi.

Hết tiền chữa trị, anh phải xuất viện. Thương tình, chị ở lại trong nhà chăm sóc cho anh. Chị vừa trở thành đôi chân, đôi tay của anh lại vừa là đôi mắt của mẹ anh. Chị giấu không cho gia đình biết.

Gần hai năm, chị sống trong lời xì xầm của hàng xóm. Chị biết hết những điều ấy, nhưng cố cắn răng chịu đựng. Bởi chị nghĩ: “Nếu mình bỏ đi, ai sẽ chăm sóc cho mẹ con anh?”.

Đám cưới đặc biệt

Thời gian trôi, chị yêu anh từ lúc nào không hay. Chị cũng cảm thấy mệt mỏi trước sóng gió của dư luận. Một hôm, chị ngỏ ý muốn kết hôn để không phải chịu đựng những lời gièm pha.

Anh khước từ với lý do: “Tôi thế này, không thể đem lại hạnh phúc cho cô”. Chị hiểu tâm tư của anh, mỗi ngày, chị “rót mật” vào tai anh những điều tốt lành. Có khi, anh phản kháng, bẳn tính bằng cách đuổi chị, và dọa sẽ tự tử nếu còn nhắc đến chuyện trăm năm. Nhưng, với phương châm “mưa dầm thấm lâu”, cuối cùng, anh cũng gật đầu đồng ý.

Thuyết phục được anh, nhưng khó khăn hơn gấp bội lần là gia đình. Chị về nhà, lựa lời trình bày với mẹ và ba đứa em. Tất cả mọi người đều ngăn cản. Bởi, họ không muốn chị chọn con đường gian nan ấy. Chị khóc lóc, nhịn ăn, người thân vẫn cương quyết phản đối. Thậm chí, mẹ còn khóc, quỳ gối, cầu xin chị hãy từ bỏ ý định điên rồ. Nhưng, chị vẫn quyết bảo vệ tình yêu của mình.

Hơn nửa năm trôi qua, chị sống trong những lời cằn nhằn của người thân. Chị cam chịu tất cả, không một lời ca thán, chỉ với hy vọng người thân hiểu cho tình cảm của mình. Rồi, giữa năm 2012, mẹ cùng ba đứa em đồng ý cuộc hôn nhân trong miễn cưỡng. Họ ra nhà anh Châu để tham dự đám cưới.

Gọi là đám cưới, nhưng thực chất chỉ là vài mâm cơm sơ sài trước sự chứng kiến của người thân. Không có hoa, váy áo cô dâu hay veston của chú rể. Cũng không có chụp hình, quay phim hay lễ rước dâu. “Thế nhưng, đó là ngày hạnh phúc nhất, tôi cười nhiều nhất vì hạnh phúc”, chị nói. Đêm động phòng của chị cũng hoàn toàn khác với những cặp vợ chồng khác. Nhưng, chị mãn nguyện với những lời ân tình của anh.

Bốn năm trôi qua, chị vẫn là đôi mắt của mẹ, đôi chân của chồng. Có lẽ, điều chị buồn nhất là mong ước có một đứa con khó có thể trở thành hiện thực. Đôi lúc, nằm bên nhau, chị tâm sự, nếu có tiền, sẽ đưa anh đi khám, biết đâu, anh vẫn có thể có con. Mỗi lúc như thế, anh chỉ im lặng, ôm chị vào lòng. Nhưng, nhiều khi chị nghĩ, chỉ có hai vợ chồng và mẹ thì có thể cơm, rau qua ngày. Vài năm nữa, biết đâu mẹ đau, chồng ốm, có thêm đứa con thì mình chị biết phải xoay sở ra sao? “Hai suy nghĩ ấy cứ đan chéo trong tâm tư của tôi”, chị rơi nước mắt chia sẻ.

Theo Nguoiduatin.vn

Nụ cười của cô bán vé số bên vỉa hè

Sinh ra trong một cơ thể không lành lặn tại vùng quê nghèo tỉnh Khánh Hòa, chị Thuận một thân một mình bôn ba khắp nơi kiếm sống. Cuối cùng, chị dừng chân tại TP. Biên Hòa với nghề bán vé số ở ngã tư đường.

Suốt 7 năm qua, người dân Biên Hòa vốn không xa lạ gì với chị Huỳnh Thị Thuận (SN 1977, quê Khánh Hòa). Chị Thuận không có tay cũng chẳng có chân, người nhỏ thó, thấp bé luôn đứng ở những ngã tư giơ chiếc cùi chỏ đang để xấp vé số trên tay và mời mọi người mua giúp.

Hình ảnh người phụ nữ không tay giơ chiếc cùi chỏ để xấp vé số ở ngã tư Lạc Cường không còn xa lạ với người dân Biên Hòa.

Đầu đội nón lá, quần áo giản đơn, phía trước người đeo một chiếc giỏ xách đựng tiền, miệng luôn mời gọi“Vé số đi cô ơi…”, “Anh ơi mua vé số đi…”, chị Thuận bắt đầu công việc của mình như thế từ lúc 6h sáng và chưa nghỉ một ngày nào. Chị nói, có lẽ trời còn thương chị, nên không bắt chị gánh bệnh tật ốm đau gì. Trời nắng chị đội nón, trời mưa chị nhờ người ta căng chiếc dù lớn của chị ra che chắn và chị lại tiếp tục bán đến khi hết vé thì về.

Chị Thuận sinh ra trong gia đình đông anh chị em ở vùng quê nghèo thuộc tỉnh Khánh Hòa, trong nhà ai cũng lành lặn chỉ mỗi mình chị từ lúc lọt lòng đã là đứa trẻ không tay không chân. Đến khi chị ý thức được mình khác biệt với các anh chị em thì chị cũng đã quen với việc đi đứng, sinh hoạt bằng thân thể nhỏ bé của mình. Chị cười hiền: “Biết sao được, mỗi người một số phận thôi, hình hài ba mẹ ban cho, mình vẫn sống tốt, sống khỏe là được rồi, có tự ti mặc cảm thì cũng chẳng được gì em à…”.

Chị Thuận ở trọ một mình trong một hẻm nhỏ ngay ngã tư Tân Phong. Dù cuộc sống và sinh hoạt cá nhân gặp nhiều khó khăn vất vả nhưng chị luôn lạc quan và rất hay cười.

Người ta nói, chị Thuận cười hồn nhiên mà khóc thì không ai dỗ nổi. Mới cách đây 5 ngày, chị khóc như một đứa trẻ ngay giữa đường phố khiến tim ai cũng đau thắt. Anh Bình, người chạy xe ôm đưa chị đi và về mỗi ngày cho biết: “Lúc trước cô Thuận bán vé số ngay đầu hẻm gần nhà trọ để tiện đi lại, nhưng đứng đó có một mình, lại không tay chân nên hay bị mấy thanh niên đi ngang giựt vé số chạy mất. Có đợt cô ấy còn bị người ta lấy mất 40 tờ vé số và 2 triệu đồng tiền tiết kiệm để trong giỏ xách, lúc la lên thì không ai chạy theo đuổi kịp. Cô Thuận khóc như mưa suốt cả chiều hôm ấy, ai nhìn cũng chạnh lòng”.

Vì thường xuyên bị giựt vé số nên những bác xe ôm khuyên chị Thuận đổi địa điểm, không nên một thân một mình ở ngã tư Tân Phong nữa. Vậy là chị được anh Bình chở đến ngã tư Lạc Cường để bán. Ở nơi đó luôn có 2, 3 tài xế ba gác, xe ôm đứng phía sau “canh gác” cho chị, hễ thấy ai lại lựa vé số rồi… lăm le giỏ xách của chị là các bác tài lại oai nghiêm chắp tay sau lưng đi hùng hồn đến bên chị.

Chị Thuận chia sẻ: “Nhiều người ác lắm, tôi như vậy mà họ cũng không tha, lẽ ra tôi bán cũng lời lắm, có tiền dành dụm nhiều lắm nhưng bị mất trắng cả rồi. Hơn 1 năm nay chưa được về thăm con trai tôi nữa, còn mấy tháng nữa là Tết mà tôi không biết có tích góp đủ tiền về quê thăm con không, tôi nhớ nó lắm, nhớ đến chết đi được…”. Chị Thuận trách người, nhưng cũng thương người. Chị nói xã hội có người xấu nhưng người tốt vẫn nhiều hơn. Người tốt bên chị Thuận là cô hàng xóm mỗi ngày đi làm về sẽ đến nấu cơm rồi đút chị ăn, là hai bạn trẻ làm việc gần nơi chị bán lúc nào lĩnh lương cũng chia sẻ cho chị vài trăm dằn túi, là những tài xế xe ôm bảo vệ chị mỗi ngày.

2
Sáng sớm và xế chiều, chị được anh Bình chạy xe ôm đến nhà trọ chở đi và chở về.

“Tôi mang ơn người dân Biên Hòa nhiều lắm, tôi ở trọ, vật dụng, tivi, cũng do mọi người mua tặng, cần gì cũng có mọi người giúp đỡ hết. Chỉ buồn là mỗi tối ngủ chỉ có một mình, nhớ nhà, nhớ quê muốn khóc”, chị nói. Chị Thuận lấy chồng từ năm 27 tuổi, hai người sống với nhau 10 năm và có một đứa con trai đang học lớp 5. Tuy nhiên đến giờ chị và chồng mỗi người một nơi, chẳng ai còn nhớ đến ai.

Chị kể: “Ổng cũng nghèo như tôi, nhà dưới quê ở gần nhau nên ổng hay qua nhà tôi chơi rồi nảy sinh tình cảm, mà chắc tôi với ổng có duyên nợ nhau. Ổng không chê tôi khuyết tật, vẫn yêu chiều mình nhưng rồi cuộc sống cũng có nhiều vấn đề, ai cũng nặng gánh mưu sinh, từ lúc tôi rời khỏi Khánh Hòa thì đã không liên lạc gì nữa. Con tôi ở với bà ngoại, tiền tôi gửi về mỗi tháng, còn ổng nghe nói cũng sống kham khổ lắm nên không thể lo cho con của cả hai được”.

Đã hơn 1 năm qua, chị Thuận không được về thăm con vì tiền tiết kiệm baolâu nay đã bị kẻ xấu giựt mất.

Dù cực khổ nhưng chị vẫn tươi cười chào những người quen đi ngang qua đây.

Chị Thuận cũng xem tivi rồi thấy anh chàng Nick James Vujicic, chị ngưỡng mộ Nick từ khi xem chàng trai này chơi bóng, bơi lội. Chị nói chị không có đủ như Nick dù chị cũng khát khao lắm. “Ổng giỏi thiệt, còn tôi một chữ bẻ đôi cũng không biết, tôi không cầm bút được, ăn uống khó khăn đôi khi phải nhờ người đút, mấy lần cố lấy đồ trên cao, đứng lên bình nước, cái ghế mà té lộn nhào xuống đất, đau điếng luôn”, chị cười méo xệch.

Có người mua vé số, chị Thuận mừng húm, cố rướn người đưa chiếc giỏ xách về phía trước để người ta nhét tiền vào.

Chị cẩn thận cất tiền vào ngăn sâu vì sợ ai lấy mất.

Mỗi ngày chị Thuận bán được gần 2 trăm tờ vé số. Bán không hết, chị lại lết đi mọi ngả đường khác để bán đến tối. Chị chỉ ăn cơm với mắm cho qua ngày, tiền bán được bao nhiêu chị gửi về quê hết. Mấy lần con trai nhớ mẹ, gọi điện thoại bảo mẹ về với con đi, chị Thuận nghe mà lòng đau như cắt. “Cách đây vài ngày, có hai người quen đến xin ở chung với tôi vài ngày, nên tôi còn cảm thấy vui vì có người trò chuyện. Chứ bình thường ở một mình cô đơn và sợ lắm!”, chị nói.

Cảm phục trước nghị lực của chị Thuận, rất nhiều người đến mua vé số giúp chị.

Bên cạnh chị lúc nào cũng có một thùng nước lạnh được chuẩn bị sẵn. Chị nói, ngồi cả ngày ngoài nắng, phải uống nhiều nước nếu không sẽ… xỉu mất!

Cái nắng gay gắt ở Biên Hòa mỗi buổi trưa cũng khiến chị mệt mỏi.

Chị chia sẻ khoảnh khắc hạnh phúc với mọi người khi vừa bán xong những tờ vé số cuối cùng trước giờ xổ số.

Mọi vật dụng trong nhà chị Thuận đều do những nhà hảo tâm mua tặng.

Chị Thuận dọn dẹp nhà cửa sau một ngày đi bán về.

Chị uống một ngụm nước lấy sức…

… sau đó leo lên võng ngả lưng chờ cô hàng xóm về nấu cơm cho mình.

Cứ trò chuyện với chị Thuận vài câu thì chị lại nhắc đến cậu nhóc Thái Hùng – con trai mình. Có lẽ chị hay bất cứ người mẹ nào cũng vậy, cũng đều canh cánh một nỗi lo cho tương lai của đứa con trẻ sinh ra nơi vùng quê nghèo, lớn lên lại thiếu thốn tình cảm mẹ cha bên cạnh. “Giờ tôi chỉ mong sao mình còn khỏe, còn đi bán kiếm tiền gửi về cho con ăn học được, học được đến đâu hay đến đó. Mong sau này nó thành tài, cuộc sống yên ổn, tôi mới yên tâm nhắm mắt…”, chị nói với giọng buồn thiu nhưng vẫn nở nụ cười hy vọng.

Theo Trí thức trẻ

Another title for our pretty cool blog

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetuer adipiscing elit. Aenean commodo ligula eget dolor. Aenean massa. Cum sociis natoque penatibus et magnis dis parturient montes, nascetur ridiculus mus.

Donec quam felis, ultricies nec, pellentesque eu, pretium quis, sem.

Read more