Mặc Cảm

Đêm những ngọn gió lào thổi vù vù ngoài cây phượng già. Còn nó với đôi mắt đen tròn  nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ vào khoảng trời tối mịt. Những hình ảnh của lúc trưa đang từ từ chạy qua dòng suy nghĩ của nó. Đó là sự ám ảnh về một nỗi mặc cảm thì đúng hơn. Nếu như khi ấy nó mạnh dạn bước đến chào Nam như một người bạn cùng lớp thời phổ thông thì sao nhỉ? Chắc Nam lúc đó sẽ nhìn nó bằng một ánh mắt hết sức kinh ngạc mà thốt lên rằng: “Ôi! Bí thư! Nam nghe nói bí thư đã đậu hai trường đại học liền một lúc, sao bây giờ lại làm ở quán cơm này vậy?”. Một câu hỏi như chứa một phần khinh bỉ lẫn mỉa mai. Bởi lẽ ngày xưa nó luôn là người đứng đầu lớp về thành tích học tập còn Nam, một kẻ chỉ biết ăn chơi lêu lổng. Cuộc đời có nhiều

cái thật trớ trêu khi một con người luôn cố gắng chăm chỉ học hành, và cũng đã từng đậu liền hai trường đại học như nó thì chẳng thể nào có được một cuộc sống hạnh phúc. Còn với Nam một kẻ chẳng chịu học hành, thậm chí ngày xưa khi mỗi lần tới các kì thi là nó lại được xếp ngồi gần cho cậu ta kiếm điểm thì lại nghiễm nhiên bước vào cổng trường đại học.

2

Mỗi lần nghĩ về những chuyện như thế thì nước mắt của nó lại cứ tự trào ra và lúc này đây cũng vậy. Có người bảo thời gian như một liều thuốc an thần sẽ chữa lành mọi vết thương trong tâm hồn của mỗi con người nhưng riêng với nó thì ngược lại. Vì đã gần hai năm trôi qua, kể từ sau cái ngày nó quyết định sẽ không trở thành một tân sinh viên mà phải chuyển sang một con đường khác, thì những nỗi bứt rứt, những sự mặc cảm khi không dám gặp lại những người bạn thời đi học vẫn còn đeo bám như hình với bóng trong đầu nó. Đôi khi nó tự hỏi tại sao gia đình mình phải sống trong cảnh nghèo khổ túng thiếu mãi đến vậy? Tất cả chỉ tại ngày xưa nó thương năm đứa em nheo nhóc sẽ vì nó mà có thể bị thôi học, thương người mẹ gầy guộc sẽ vì nó mà phải tảo tần hôm sớm bên gánh rau dưa và thương người cha già sẽ vì nó mà phải chở thêm một người khách nữa, mặc cho những giọt mồ hôi ướt đẫm trên chiếc áo sơ mi đã bị ố vàng giữa trưa hè nắng cháy để kiếm từng đồng xu lẻ gửi cho nó trọ học. Nên nó mới không cam lòng bước chân ra đi.

3

Đang miên man trong dòng suy nghĩ, bất chợt nó cảm giác có một cánh tay đang vòng qua người. “Chị à, hết năm mười một này xong em sẽ xin nghỉ học, vô nam kiếm việc làm, để sau này mấy đứa còn lại được học tới nơi tới chốn. Chứ nếu không mai mốt lỡ em thi đậu lúc ấy mấy đứa sẽ phải nghỉ học thì sao? Em nghĩ kỹ rồi chị ạ, thà là nghỉ học bây giờ còn hơn sau này giống chị, em sợ mình sẽ không chịu nổi đâu!”. Nằm nghe giọng thì thào thỉnh thoảng lại có một tiếng nấc của em gái, khiến trong lòng nó lại càng nhói đau nhiều hơn… Cố kìm nén để cho tiếng khóc không phát ra thành tiếng rồi nó mới nói: “Cái ngày chị quyết định thôi học thì chị đã tự thề với chính mình rằng, sau này nhất định những đứa em còn lại của mình phải được học đến nơi đến chốn. Thậm chí còn phải học cả phần còn lại của mình nữa!”. Câu nói vừa kết thúc thì cũng là lúc hai bên khóe mắt của nó tuôn trào không thôi. Im lặng vài giây nó lại nói tiếp trong nghẹn ngào: “Phải cố thôi em ạ! Chị không muốn sau này em sẽ giống chị, cứ mỗi lần thấy những người bạn cũ là chị không dám ngước nhìn. Tủi thân lắm chứ, khi ngày xưa mình luôn dẫn đầu lớp rồi

cả chỉ vì nhà mình quá nghèo xong nhất quyết chị phải cố làm sao để mấy đứa không bỏ học giống mình đâu!” Giọng nói đầy ắp niềm hy vọng của nó đã đưa cô em gái chìm vào giấc ngủ từ bao giờ chẳng hay. Chỉ còn mình nó với bóng đêm và những nỗi phiền muộn lo lắng chồng chất đương bao phủ lấy căn nhà nhỏ bé kia…

4

Dòng chảy bất tận của thời gian như một mũi tên cứ mải miết lao về phía trước và nó vẫn hết ngày này đến ngày khác, tất bật từ 5h sáng tới 10h tối bên quán cơm. Thế rồi vào một buổi trưa: “Xin lỗi, con có phải là…”. Nó đặt đĩa thức ăn xuống bàn để ngước nhìn người khách nọ, bất ngờ ông ta nắm lấy tay nó và nói lớn: “A! Đúng con là bạn cùng lớp ngày xưa của thằng Nam rồi!”. Đôi mắt nó căng ra hết sức: “Hình như bác là ba của Nam, phải không ạ?”. “Ừ! Nhưng sao con lại làm ở đây vậy?”. Nghỉ một lát ông ấy tiếp lời: “Thế bác tưởng bây giờ con đang học trong Đà nẵng hay Huế rồi chứ!” Nó bỗng cúi hẳn mặt xuống và đáp: “Nhà con không có điều kiện nên con buộc phải rẽ qua một con đường khác, để sau này còn lo cho mấy đứa em”. Đôi mắt đượm buồn của nó đã khiến ông khách kia bỏ dở chén cơm xuống bàn. Thoáng nhận ra một điều gì đấy ái ngại, nó liền chuyển giọng vui vẻ: “À trường Nam nghỉ hè sớm quá bác há. Vì ngày hôm

qua cháu thấy cậu ấy vào đây, nhưng lúc đấy khách khứa nhiều quá nên cháu không tiện hỏi chuyện được!”. Dường như khi nghe xong câu hỏi của nó, thì nỗi buồn càng lộ rõ trên khuôn mặt ông ta, bỏ hẳn đôi đũa xuống kế tiếp ném ra một hơi thở dài đầy sự chán chường thất vọng, rồi ông tiếp tục nói: “Nó bị đuổi học rồi con ạ. Ở đời có nhiều chuyện thật quá trớ trêu. Ngày xưa nhờ con kèm cặp nên nó mới thi đỗ tốt nghiệp, sau đó bác phải chạy vạy mãi mới xin cho nó học trong Sài Gòn. Thế mà chưa đầy hai năm đã bị đuổi học, còn con một lúc thi đỗ hai trường ấy thế mà lại không thể đi học! Vừa kể chuyện ông vừa hướng ánh mắt cảm thông về phía nó. Ngồi lặng im nghe hết câu chuyện trong nỗi tức giận khôn tả, bất giác nó đứng dậy: “Dạ, thôi con không muốn làm phiền bữa cơm của bác. Con xin phép vô trong để tiếp tục công việc của mình”. Nói xong nó liền bỏ chạy.

5

Thu gọn mình trong một góc khuất phía sau nhà bếp, nó ngồi khóc. Nó khóc trong sự tức tưởi, bởi đối với nó cuộc sống này thật không có lấy công bằng một chút nào! Tại sao một người ham học như nó thì lại không thể đi học, còn với những kẻ có điều kiện để học thì lại ăn chơi lêu lổng??? Hai con mắt nó đỏ hoe bởi những giọt nước mắt vẫn cứ thi nhau tuôn chảy như những hạt mưa tưới xuống mảnh đất khô hạn, nhưng biết bao

nhiêu cho vừa? Lúc này đây nó cảm thấy căm ghét những con người giống như Nam, về những kẻ chỉ biết bỏ phí tuổi trẻ của mình vào những cuộc nhậu nhẹt, đua xe, ăn chơi vô bổ. Sống không có một chút trách nhiệm với ngay chính bản thân mình! Nếu vậy thì tại sao nó lại sống trong nỗi tự ti mặc cảm trong khi nó vẫn đang sống, một cuộc sống thật sự có ý nghĩa khi biết chăm lo tới gia đình, biết thương cha thương mẹ và biết nghĩ đến năm đứa em thơ dại. Trên đời này không có nghề nào là thấp hèn và cũng chẳng có nghề nào là cao quý hết! Vì cuộc sống giống như một bức tranh muôn màu với đủ các gam màu sáng tối tương phản với nhau. Ở đó mỗi một con người sẽ tự tô vẽ cho bức tranh định mệnh của chính mình các gam màu khác nhau… Chính vì thế mà trong mỗi chúng ta cần phải biết bằng lòng với cuộc sống hiện tại, để có thể tìm ra một lối đi thích hợp ở tương lai. Bây giờ nó đang sống trong sự mặc cảm; khi phải sống trong nỗi khó khăn vất vả, khi mình không thể đi hết con đường học vấn như hằng mơ ước. Nhưng trong cuộc sống nếu muốn biết tương lai của chính mình sẽ là người như thế nào, thì điều đơn giản nhất là hãy xem lại những cố gắng nỗ lực của mình ở hiện tại. Thế đấy, mặc dù hiện giờ nó đang thua kém về mọi mặt với những người bạn cùng lớp thời phổ thông. Tuy nhiên ai có thể tiên đoán được số mệnh của mình nếu không ra sức cố gắng ở ngay lúc

này. “Này, mau ra dọn bàn cho khách kìa!”. Sực bừng tỉnh khi nghe tiếng gọi phía sau mình nó vội lau đi những giọt nước mắt. Và ngoài kia cuộc sống vẫn đang tiếp diễn..

Đông Hà 16 – 3 – 2006

(truyện ngắn được giải C của trường CĐSP Quảng Trị)

Share this entry