YÊU… TRÊN TỪNG NGÓN TAY

Người ta vẫn bảo, hai người yêu nhau thật sự thì bất kỳ tiếp xúc nào cũng là làm tình. Tôi cũng từng qua nhiều mối tình nhưng chưa từng cảm thấy câu nói đó đúng.

Cho đến một lần tôi vào viện thăm người bạn thân vừa phẫu thuật cắt bỏ khối u. Khuôn viên bệnh viện buổi chiều trong lành yên tĩnh đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng lá tách mình rụng xuống.

“Nó nhẹ nhàng rơi và nằm yên trên mặt đất, rồi vài ngày sau sẽ phân hủy, thấm vào đất, thành nguồn dinh dưỡng nuôi cây sinh ra những chiếc lá non khác”.

Bạn tôi nói vậy và tôi phì cười

“May mà mày mới chỉ bị u lành, chứ dại mồm mày mà bị u ác gì gì đó thì có khi thành triết gia mất”.

Bạn tôi bật cười trước câu đùa của tôi rồi mắt lại đượm buồn.

“Có lẽ khi rơi vào nghịch cảnh rồi người ta mới thấy những gì mình có quý giá đến mức nào. Nhất là sức khỏe. Đó, mày nhìn đôi trai gái đang ngồi hàng ghế đá đối diện kia xem”.

Tôi nhìn theo hướng bạn chỉ. Trước mắt tôi đôi trai gái nọ đang ngồi trên ghế đá, cô gái gục đầu lên vai chàng trai. Gương mặt cô gái nhợt nhạt, mệt mỏi. Tuy nhiên, nó lại đẹp và phúc hậu đến lạ thường! Họ dựa vào vai nhau, không nói lời nào, chỉ có đôi bàn tay lồng vào nhau chặt khít. Bàn tay chàng trai thô ráp, bàn tay cô gái gầy guộc.

Bạn tôi khẽ thì thầm:

“Họ đang làm tình đó!”.

Tôi trợn mắt hỏi lại:

“Mày đùa hay nhỉ”.

“Tao không đùa! Chiều nào sau giờ làm anh chàng đó cũng đến thăm cô ấy, chiều nào họ cũng ngồi ở cái ghế đá đó, dựa vào nhau với hai bàn tay đan chặt, không một lời trò chuyện. Hai bàn tay cứ siết chặt như thể để cảm nhận hết sự yêu thương về tinh thần và hơi ấm về xác thịt. Nếu đã yêu nhau thật sự thì không nhất thiết phải lên giường mới là làm tình”.

Tôi ngồi quan sát đôi trai gái đối diện chăm chú, quả thật từ đầu đến giờ họ không nói với nhau lời nào. Cô gái điềm tĩnh dựa vào vai chàng trai, nét mặt mãn nguyện! Khuôn mặt chàng trai lại hằn lên vẻ mệt mỏi, khổ đau và bất lực. Chỉ có bàn tay hai người luôn đan chặt.

“Hai người đó yêu nhau đã ba năm, một mối tình câm bởi công việc đã cướp hết thời gian của họ. Nghe nói cô gái đã làm việc cật lực để giúp người yêu hoàn thành giấc mơ mở công ty phần mềm. Có điều khi công ty được biết đến cũng là lúc cô gái ngã quỵ vì căn bệnh ung thư đã bước sang giai đoạn cuối”. Bạn tôi chậm rãi kể.

Tôi chìm đắm trong lời kể của bạn còn đôi mắt vẫn cứ ngước nhìn hai bàn tay đang đan chặt vào nhau. Hai bàn tay mải mê lạc vào thế giới nào đó chăng? Cái thế giới thánh thiện mà ở đó tình yêu sâu đậm đến mức họ chỉ cần chạm nhẹ vào nhau, ngước mắt nhìn nhau, hay chỉ là một cái nắm tay cũng cho họ cảm giác mãn nguyện, cũng cho họ cảm nhận yêu thương nồng cháy, mà không cần lên giường.

Bạn tôi kéo tôi về với thực tại bằng câu hỏi:

“Mày có biết vì sao họ lại luôn nắm tay nhau như vậy không?”.

Tôi không nói gì mà chỉ lắc đầu, bạn tôi kể tiếp. “Đơn giản vì ngày xưa họ yêu nhau nhưng cả hai đều không dám thổ lộ. Chàng trai yêu, nhưng mải cắm đầu vào công việc, còn cô gái yêu nhưng mặc cảm về thân phận và cũng không muốn tình yêu của mình cản trở chàng trai. Tình yêu song phương chân thành trong im lặng, khi họ chỉ dám trao cho nhau những ánh mắt trìu mến, những cái chạm nhẹ và đặc biệt là những cái nắm tay giấu giếm trước mặt mọi người. Chỉ đơn giản vậy đó mày ạ!”.

Tôi thì thầm như sợ phá vỡ không gian bình yên của đôi trai gái kia:

“Ừ, chỉ đơn giản vậy vì họ yêu nhau bằng trái tim, bằng tâm hồn luôn biết nghĩ cho đối phương, chứ họ không yêu bằng dục vọng, bằng vẻ bề ngoài hào nhoáng. Có lẽ tao và mày thiếu diễm phúc như anh chàng kia!”.

Bước ra khỏi bệnh viện, chiếc xe của tôi lao vào dòng người xe tấp nập nhưng hồn tôi vẫn còn ở bệnh viện, nơi đôi trai gái kia bên nhau, nơi thời gian như chỉ muốn rơi nhỏ giọt khi sự sống của cô gái chỉ tính bằng ngày, bằng giờ. Một chuyện tình kết thúc không có hậu như những bộ phim truyền hình Hàn Quốc chiếu nhan nhản trên ti vi, nhưng tôi vẫn thấy anh chàng kia thật may

mắn. Anh đã gặp được tình yêu đích thực khi họ làm tình trên từng ngón tay!

Đông Hà, mồng hai tết Tân Mão

Truyện ngắn được cộng đồng mạng bình chọn hay nhất năm 2012

Lời Tác Giả: Nếu ai hỏi tôi tình yêu là gì? Tôi sẽ trả lời rằng: “Tình yêu là khi chúng ta dám yêu những khuyết điểm của người chúng ta đang yêu, chứ không phải là yêu sự ưu điểm bên ngoài của họ”. Một cái kết lấp lững nhưng đó lại là một con đường mới mở ra cho nhân vật TÔI hiểu hết về tình yêu đích thực, điều mà không ít bạn trẻ ngày nay đang thiếu. Dù họ đã từng trải qua rất nhiều mối tình thậm chí, là đã từng sống chung, sống thử với nhau. Nếu hai người đã yêu nhau thật sự thì bất kỳ hành vi thân thiết nào cũng đều có thể hiểu là họ đang làm tình.

Share this entry